Chuyện ba mùa mưa

Đời từ muôn thuở, tiếng mưa có vui bao giờ
Chuyện lòng tôi kể, cách nay đã ba mùa mưa
Tôi đem tất cả, tim lòng trao đến cho người
Nguyện trọn thương trọn nhớ.

Nàng là trinh nữ, tóc buông kín đôi vai gầy
Một làn môi đỏ, nhớ nhung vấn vương vì ai
Chân son gót nhỏ, đi tìm hương phấn cho đời
Trời xanh đã an bài.

Yêu nhau, như bướm say hoa
Đẹp như giấc mộng, vượt qua những năm đầu
Năm sau, mưa gió nhìn nhau
Người đã quên dần, xa rồi năm thứ ba.

Nhìn trời mưa đổ, thấy đau buốt thêm trong lòng
Tình là hoa nở, thắm tươi đó nhưng rồi phai
Khi xưa nếu chẳng, đem tình dâng hết cho người
Thì nay có đâu buồn.