Nỗi buồn gác trọ

Gác lạnh về khuya cơn gió lùa
Trăng gầy nghiêng bóng cài song thưa
Nhớ ai mà ánh đèn hiu hắt,
lá vàng nhẹ nhẹ đưa
Tưởng như bước lê hè phố

Có người con gái buông tóc thề
Thu về e ấp chuyện vu quy
Khoác lên tà áo màu hoa cưới,
gác trọ buồn đơn côi
Phố nhỏ vắng thêm một người

Bâng khuâng gác vắng khêu tim đèn đêm
Nhớ nhung đi vào quên
Sông sâu cố nhân ơi đi về đâu
Gởỉ hồn chìm vào đôi mắt
Ái ân chưa trọn để ngàn đời nhớ nhau

Phố nhỏ đường mưa trơn lối về
Trăng sầu nhân thế đậu trên mi
Có ai ngồi đếm mùa nhung nhớ,
nỗi niềm đầy lại vơi
Mỗi mùa tiễn đưa một người.