Hoa cỏ may
Xuân Quỳnh


Cát vắng, sông đầy, cây ngẩn ngơ 
Không gian xao xuyến chuyển sang mùa 
Tên mình ai gọi sau vòm lá 
Lối cũ em về nay đã thu

Mây trắng bay đi cùng với gió 
Lòng như trời biếc lúc nguyên sơ 
Đắng cay gửi lại bao mùa cũ 
Thơ viết đôi dòng theo gió xa

Khắp nẻo dâng đầy hoa cỏ may 
Áo em sơ ý cỏ găm đầy 
Lời yêu mỏng mảnh như màu khói 
Ai biết lòng anh có đổi thay.